header image

All posts in September, 2014

Ban Tổ Chức trại Tỉnh Thức 2014 và chư Tôn đức Tăng Ni

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thời gian: từ ngày 29 tháng 8 – ngày 1 tháng 9 năm 2014

Địa điểm: CJY Retreat and conference center, 121 Camp Young Judaea Road, Wimberley, TX 78676.

Thành phần tham dự: 157 Tăng Ni và Phật tử từ 18 tuổi trở lên hiện đang sống và làm việc tại tiểu bang Hoa Kỳ. Trong đó, đông nhất là Texas với hơn 40 người, MA có 4 người, ít nhất là Michigan 1 người.

Chủ đề trại: Live simply, be happy (sống an nhiên đời hạnh phúc)

Ngôn ngữ chính: English. Có Vietnamese translation.

Phương châm trại: xây dựng nếp sống tỉnh thức cho các bạn trẻ theo tinh thần 5 giới cao quý:

  1. Nuôi dưỡng ý thức bảo vệ sự sống và môi trường
  2. Quan tâm, chia sẻ và giúp đở người khác
  3. Bảo vệ hạnh phúc gia đình
  4. Tôn trọng sự thật
  5. Sống lành mạnh, trong sáng

Mục đích của trại:

  1. Làm tươi mới mối quan hệ giữa mình với thiên nhiên và người khác; vui hưởng thiên nhiên trong lành và kết nối tình bạn chân thật, cởi mở.
  2. Thể hiện tinh thần hòa hợp thân thiện trong việc xây dựng một tập thể trại sinh lành mạnh, có tinh thần trách nhiệm.
  3. Thực tập đời sống chánh niệm trong mọi sinh hoạt.

Chương trình hằng ngày: thức dậy lúc 6’30 sáng, đi ngủ lúc 10’30 tối. Mỗi ngày có một buổi tọa thiền, thiền hành, một buổi thuyết giảng, một buổi pháp đàm, sinh hoạt kết thân, ăn cơm 3 buổi trong chánh niệm và chơi các môn thể thao.

Khách mời thuyết giảng là Đại úy Thomas Dyer và Sư cô Thích Nữ Tịnh Quang. Trại sinh cũng được ôn lại bài kinh Yêu Thương, hạnh nguyện của những vị Bồ Tát Quan Âm, Phổ Hiền, Văn Thù và Địa Tạng.

Sau đây là một số bài học rút ra từ các thời khóa thuyết giảng, pháp đàm, chia sẻ kinh nghiệm, a-ha moment.

Thầy Đạo Quảng đã tuyên bố khai mạc trại tỉnh thức lần thứ 2 năm 2014 với câu kết luận ngắn gọn mà bao trùm tất cả ý nghĩa: hãy dành thời gian để sống với đời sống nội tâm. Take time for your inner life.

Hòa thượng Thích Nguyên Hạnh phát biểu với hai ngôn ngữ Anh và Việt. Trong đó Hòa Thượng nhấn mạnh rằng xã hội Hoa Kỳ cho chúng ta nhiều thứ, nào là tự do, nào là vật chất, nào là văn hóa, văn minh, nào là cơ hội thể hiện cá tính, nhưng chỉ cần cướp đi chúng ta một thứ: sự bình an trong tâm hồn, inner peace. Thầy dẫn chứng rằng trong năm 2011, cứ 13 phút là có một người tự tử, 2 triệu người trầm cảm. Có cách nào thay đổi tình trạng này? Đạo Phật có giúp chút gì cho tình trạng thực tế này không? Hòa Thượng đặt tất cả những hy vọng của ngài vào trại tỉnh thức này.

Trong bài thuyết trình của mình, đại tá Thomas Dyer nói không dễ để trở thành một người Phật tử lãnh đạo quân đội. Cần phải có những kỷ thuật chánh niệm mới để áp dụng trong quân đội. Chúng ta cần soi chiếu ngọn đèn chánh niệm vào những cảm xúc, tâm trạng của chúng ta, nhất là những người lính. Ngay cả những người không phải lính cũng cần tỉnh thức trong từng cảm xúc tâm trạng của mình. Sự soi sáng chánh niệm này giúp ta nhận thức rõ ràng cái gì thực sự là đúng, điều gì thực sự làm mình lo sợ? Đâu là những áp lực mà công việc mình đang đảm nhận? Ông nhắn gởi đại chúng cần phải học và học thật giỏi để thấu hiếu quá trình toàn cầu hóa, quá trình thay đổi thế giới cá nhân và thế giới tập thể. Khi có ánh sáng giáo dục thì cuộc đời bớt khổ đau hơn, con người hạnh phúc hơn. Bên cạnh đó ông cũng khuyến cáo con người cần phát triển đạo đức cao hơn nữa, bền vững hơn nữa. Con người chỉ tạo ra hạnh phúc khi họ sống có đạo đức.

Đại chúng hỏi tại sao ông từ bỏ Tin Lành để tìm hiểu và thực tập Phật giáo? Ông trả lời rằng vì đạo Phật cho ông phương pháp thiền tập, giúp ông chuyển hóa nội tâm và khiến ông có trách nhiệm với hành động và suy nghĩ của mình hơn.

Trong buổi pháp đàm cho nhóm người Việt, với khoảng 30 người tham gia, chủ yếu là các bậc phụ huynh và quý anh chị trung niên. Buổi tọa đàm do thầy Nhật Châu, thầy Minh Phước, quý sư cô Hương Lâm hướng dẫn. Để trả lời cho câu hỏi đâu là áp lực, khó khăn trong cuộc sống hiện tại, một Phật tử phát biểu rằng đó là áp lực công nghệ thông tin và áp lực đua đòi với chúng bạn của con em họ.

Ví dụ cụ thể là con em mong sở hữu điện thoại, máy tính như bạn của nó đứa nào cũng có. Vấn đề đưa ra là đã có cần thiết không? Nếu cần thiết thì mua sắm cho các em và đừng quên hướng dẫn cách sử dụng và áp dụng quy luật gia đình cũng như giới hạn thời gian sử dụng. Cần tránh tình trạng cho con chơi game để rảnh việc trông nom gần gũi.

Thầy Chánh Trí đã đặt lại vấn đề rằng: thực sự có phải sống đơn giản được hạnh phúc không? Ý nghĩa của hai chữ đơn giản là thế nào? Hạnh phúc nghĩa là gì? Thầy cũng đã chia sẻ câu chuyện sống trong thời này, đất nước Hoa Kỳ này muốn sống đơn giản không phải dễ. Thầy không muốn số lượng 10 đôi giày tăng lên mà bà con vẫn cứ cho.

Thầy Minh Phước đã nhấn mạnh rằng thực sự chúng ta đã đơn giản hóa trong ba lĩnh vực ăn mặc và ngủ chưa? Một vị Phật tử nói rằng chỉ cần nhìn xuống những người nghèo khổ hơn mình thôi là đã thấy hạnh phúc. Thật đơn giản.

Một Phật tử hỏi thầy quý thầy cô ý nghĩa chữ giản dị, simply là gì? Thầy Chánh Trí góp ý rằng ý nghĩa của chữ live simply là ít muốn và biết đủ. Đó là chìa khóa của hạnh phúc.

Hiểu biết hơn sẽ hạnh phúc hơn. Nỗ lực học hỏi để sống đơn giản và gặt hái hạnh phúc. Mỗi tháng nỗ lực từ bỏ một thói quen một lần. sử dụng bốn câu kệ thở vào tâm tỉnh lặng, thở ra miệng mỉm cười… là một trong những phương châm thực tập mà đại chúng lần lượt chia sẻ.

Live simply, be happy là tiếng chuông thức tỉnh chúng ta nhìn lại đời sống của mình. Hành động ta đơn giản hay cố gắng điệu bộ? Tư tưởng ta rộng lượng tha thứ hay oán trách hờn căm? Hạnh phúc đến từ những điều đơn giản nhất.

Cuối cùng, một câu kết luận dù hơi buồn cười nhưng ai cũng thú nhận rằng: cần thêm hai chữ nữa đề câu châm ngôn của trại năm nay trọn nghĩa đủ tình: It’s complicated to live simply, be happy. Thật là phức tạp để sống đơn giản được hạnh phúc.

Sáng chủ nhật sư cô Tịnh Quang đã chia sẻ cùng đại chúng nhiều khái niệm sâu sắc. Sư cô nhắc nhở rằng vũ trụ chúng ta đang sống là liên kết với nhau, niềm vui người này ảnh hưởng người kia, nỗi buồn của cha đi vào tâm trí người con. Mọi sự liên quan với nhau trong từng nanosecond, từng khoảng thời gian nhỏ nhất. Vì thế chúng ta cần nhìn sâu hơn vào những nguyên nhân của khổ đau để giúp nhau sống hạnh phúc trên cuộc đời. Đừng dán nhãn mác label người khác. Đừng nhìn người khác với định kiến, thiên kiến hẹp hòi của mình. Hãy thực tập sự lắng nghe thanh tịnh, pure listening. Hãy phân biệt sự khác nhau của think (suy nghĩ) và know (cái biết). Để trắc nghiệm, sư cô đưa ra cho đại chúng bốn câu hỏi đơn giản và lý thú sau đây?

  1. Who you are?
  2. When is the best time?
  3. Who is the most important person?
  4. What is the most important thing to do?

Nếu bạn trả lời cho câu hỏi thứ nhất rằng tôi là người mẹ, tôi là con người, tôi là công nhân, tôi là bà ngoại thì tất cả những câu trả lời đó đều đến từ mạng lưới chấp ngã, từ những tư duy hữu ngã, từ những ý nghĩ nông cạn, từ những nhãn hiệu cuộc sống. Cần có cái nhìn sâu sắc hơn, những cái nhìn đến từ kinh nghiệm, từ tuệ giác thực tập chánh niệm, từ ánh sáng trí tuệ vô ngã mới có thể xé toạc những bao bì nhãn hiệu bao trùm cuộc sống.

Trả lời cho câu hỏi 1 là I don’t know. Câu hỏi 2 là present moment. Câu hỏi 3 là who you are with. Câu hỏi 4 là do good thing for who you are with.

Sư cô kết thúc bài giảng với trò chơi ảnh hưởng lẫn nhau: giữ khoảng cách với người mình để ý, người ấy di chuyển ta di chuyển, để chứng mình rằng chúng ta ảnh hưởng lẫn nhau trong cuộc sống. Đại chúng tỏ ra rất hoan hỷ với bài giảng của Sư Cô.

Trong buổi sinh hoạt lửa trại, đại chúng đã chia sẻ những tâm tình của mình, Phần lớn đều thích thú với sinh hoạt của trại, cảm ơn anh chị tổ chức, một số hứa năm tới tiếp tục tham gia và tình nguyện tham gia giúp đỡ ban tổ chức. Một số em bất giờ và vui thú khi sinh hoạt chung với quý thầy cô. Có một em đứng lên cảm ơn mẹ của mình vì đã ép em đi dự trại và sau đó em thấy trại rất bổ ích.

Trong giờ đặt câu hỏi cho toàn thể Tăng Ni, một em đã hỏi rằng có phương pháp thực tập chánh niệm nào ngoài phương pháp thở ra thở vào không? Quý thầy chia sẻ là có. Chẳng hạn tọa thiền 15 phút mỗi ngày hoặc đọc những bài kệ tương ứng với công việc mình làm để thực tập chánh niệm.

Thầy Chánh Trí có giây phút a ha moment khiến ai cũng bật cười: tham dự trại tỉnh thức lần này thầy thức nhiều hơn ngủ. Một số anh chị cũng chia se rằng hãy tận dụng điều mình đang có vì chưa biết tương lai mình có lại nó hay không; hãy làm những gì phù hợp với khả năng của mình, đừng cố gắng quá sức, sẽ đem đến hạnh phúc. Một số em không thích nghi lễ, tụng kinh nhiều mà chẳng hiểu gì. Chỉ cần sống với hiện tại những gì quanh mình và làm điều mình thích thì đó cũng đã mang lại bình an cho mình.

Một vài nhận xét cá nhân

–        Trại năm nay đi trúng tinh thần, mục đích và phương châm đề ra. Đặc biệt, theo cái nhìn cá nhân tôi, chương trình trại phù hợp với tuổi trẻ (18-40), thế hệ thứ hai sinh ra và lớn lên ở Mỹ.

–        Chương trình thiền tập và học hỏi Phật Pháp trong trại là vừa phải với những người mới tìm hiểu và bước đầu muốn thực tập đời sống tỉnh thức.

–        Chân thành ca ngợi và biết ơn ban tổ chức và các nhóm điều hành trại, những người đã tự nguyện cống hiến sức lực, tâm lực, tài lực và thời gian để mang lại bình an hạnh phúc cho thế hệ tương lai trong những ngày trại vừa qua.

–        Tôi đã học hỏi rất nhiều từ các em, các anh chị về cách tổ chức, về phương pháp làm việc, về tinh thần trách nhiệm và cả về tấm lòng rộng mở và trái tim nóng hổi biết hy sinh cho người khác, vì người khác.

–        Tôi tình nguyện tham gia và bất cứ công tác nào mà ban tổ chức cần đến tôi. Tôi sẽ tham dự trại năm tới và động viên khích lệ nhiều bạn trẻ tham gia hơn nữa,

Một số đề nghị cá nhân cho trại năm 2015

–        Xác định rõ đối tượng của trại là những bạn trẻ nên chúng ta nỗ lực giới thiệu nếp sống trong sáng lành mạnh của đạo Phật sao cho phù hợp với đường lối suy tư, văn hóa, và tập quán hành động của các em. Có nên điều chỉnh khung thời gian sinh hoạt ngủ trể hơn, dậy trể hơn để thích ứng với các em hay không?

–        Với tình trạng nhiều đối tượng tham gia, ban tổ chức nên cân nhắc soạn thảo chương trình phù hợp với trình độ và sở thích của họ. Ví dụ một số anh chị trung niên không thích chơi thể thao và nếu muốn nghe pháp với quý thầy cô thì nên tạo điều kiện cho họ.

–        Nhắc nhở trại sinh thực tập chánh niệm, tỉnh giác khi họ tham gia các môn thể thao và đừng quên chủ đề chính của trại.

–        Những bài thuyết trình chính đến từ những vị khách mời trong trại nên phù hợp với chủ đề của trại.

–        Hoàn thiện một số tiểu tiết nhỏ như: âm thanh, ánh sáng, quà lưu niệm, công tác đưa đón trại sinh, cân đối thời gian sinh hoạt tập thể và cá nhân…

Bất cứ tổ chức nào cũng gặt hái lời khen tiếng chê. Khen, chê đều là kinh nghiệm cho chúng ta tiến bộ hơn, đoàn kết hơn, tin tưởng nhau hơn và sát cánh cùng nhau làm an lạc cuộc đời hơn. Một khi chúng ý thức rằng thành công là thành công chung của cả đội, sai sót là sai sót chung của toàn đoàn thì chúng ta nguyện cống hiến nhiều hơn nữa, vững tinh thần hơn nữa. Chúng tôi, những Tăng Ni trẻ, luôn luôn sẳn sàng sát cánh hỗ trợ quý anh chị. Chúng ta là một đội, đội quân giành lại thứ mà xã hội đã và đang cướp mất từ con em chúng ta – bình an nội tâm, inner peace.

Ghi chú: Bạn có thể vào trang web sau đây để xem hình ảnh và video của trại: http://www.retreatofawakening.org/

Viết tại Boston ngày 9 tháng 9 năm 2014

Thích Chánh Trí