header image

All posts in August, 2013

Vào lúc 4 giờ chiều ngày 31 tháng 8 năm 2013, tại chùa Việt Nam, cuộc họp khoáng đại của Hội Phật Giáo Massachusetts đã diễn ra. Chúng tôi ghi nhận có Luật sư Donal Leka, thầy Chánh Trí, Ban Giám đốc hội và một số hội viên có quyền bầu cùng tham dự.

Điều phối buổi họp: bác Tâm Quang

Phụ tá thư ký: bác Tâm Ngộ, chị Như Hương, bác Phúng, bác Chẩn

Chủ tọa: thầy Chánh Trí

Cuộc họp khoáng đại này nhằm mục đích thông qua nội quy mới của chùa Việt Nam. Vì thế sau khi niệm Phật ba lần, cô hội trưởng Nguyên Tịnh nói, vì 2 lý do mà hội quyết định soạn lại nội quy. Đó là một số điều mục trong nội quy cũ không còn thích hợp với tình hình mới nên phải điều chỉnh; nội quy cũ chưa đề cập vị trí của Tăng Ni, những người lãnh đạo ngôi chùa. Cô cũng mong rằng nội quy này tránh rắc rối về pháp luật sau này.

Sau đó thầy Chánh Trí phát biểu tán thán việc làm của quý vị. Thầy nhắc nhở rằng đây là bước đầu tiên và quan trọng cho những đổi mới trong tương lai của ngôi chùa này. Thầy cũng mong quý bác chuẩn bị tinh thần cho những đổi mới trong mọi mặt của ngôi chùa này khi nội quy mới thông qua. Thầy lưu ý rằng việc ra đời nội quy mới còn nhắm đến 2 mục đích: tạo điều kiện cho Tăng Ni về thường trú tại ngôi chùa này nhiều hơn; tạo cơ hội cho thế hệ trẻ tham gia công tác phụng sự Tam Bảo. Cuối cùng thầy cầu chúc buổi họp thành công tốt đẹp.

Sau đó ban thư ký kiểm phiếu. Kết quả cho thấy có 21 người hiện diện, 44 người  bầu ủy nhiệm trong tổng số 85 hội viên có quyền bầu. Sau khi kiểm tra phiếu bầu, chúng tôi nhận thấy có 61 phiếu đồng ý, 01 phiếu không đồng ý và 2 phiếu trắng. Theo quyết định của luật sư Donal Leka, buổi họp thông qua nội quy mới thành công.

Sau đó đại chúng xin ý kiến của chủ tọa chọn ngày bầu Ban giám đốc mới. Thầy Chánh Trí nói ngày chủ nhật 20 tháng 10 năm 2013 là ngày bầu Ban giám đốc mới.

Cuối cùng cô Nguyên Tịnh phát biểu cảm ơn tất cả những người hiện diện, đã quan tâm và dành thời gian về đây dự buổi họp này. Cô đặc biệt cảm ơn ông Luật sư Donal Leka, bà Jane, những người bạn đồng hành cùng chùa Việt Nam. Cô mong Phật tử chúng ta gắn bó và đoàn kết mạnh mẽ hơn nữa để làm Phật sự cùng nhau.

Sau khi hồi hướng, đại chúng cùng nhau chụp chung tấm hình kỷ niệm.

Sau đây là một vài hình ảnh buổi họp thông qua nội quy mới của chùa Việt Nam.

Luật sư Donal Leka phát biểu

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cô Nguyên Tịnh phát biểu

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quý Phật tử tham dự

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Quang cảnh cuộc họp

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Lắng nghe

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoan hỷ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chương trình buổi họp

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kết quả bầu thông qua nội quy mới

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hình kỷ niệm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cuộc họp thành công mỹ mãn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Phóng viên chùa Việt Nam

Sáng nay mình lại nhớ chùa
Nghe hồi chuông mõ nhịp khua trong lòng
Thơm làn hương tỏa thong dong
Thoảng câu song thất tang bồng nhẹ rơi
Bồ đoàn tỉnh giấc mộng đời
Mấy hàng kệ gỗ nâng lời Từ-Bi
Dáng ngồi TỰ-TẠI uy nghi
Mắt nhìn thương cảm mỉm chi thế tình
Đâu người thiên cổ siêu sinh
Hay còn lảng vảng văn kinh cội nguồn
Áo lam nhẹ nỗi chiều buông
Nửa vui bến giác nửa buồn bờ mê
Không gian lắng giọt ủ ê
Thọ trai im lặng vang rền triều âm
Cảnh chùa tạo vật thâm trầm
Nhắc lời Thầy dạy thân-tâm đồng hành.
                    TƯỜNG VY
                    VU LAN 2013

Chùa tôi

Ngày chủ nhật 25 tháng 8 năm 2013, chùa Việt Nam Boston trang nghiêm tổ chức đại lễ Vu Lan Báo Hiếu. Về phía chư tôn đức có sự hiện diện của Đại đức Thích Đạo Quảng, trụ trì chùa Tam Bảo, Baton Rouge; Đại đức Thích Chánh Trí, chùa Việt Nam; Sư cô Thích Nữ Như Bảo, Tri sự chùa Huê Lâm; Sư cô Thích Nữ An Tịnh, Ni chúng chùa Huê Lâm. Khoảng hơn 200 nam nữ Phật tử và đồng hương Việt Nam đến tham dự lễ. Theo thông tin nhà bếp, chùa đã phát hết 500 hộp cơm trưa cho Phật tử.

Năm nay chùa tổ chức lễ Vu Lan có một vài điều đổi mới. Đó là lễ đúng giờ, rút ngắn phần đọc sớ, cắt bớt một số phần lễ nghi để thời gian làm lễ ngắn lại. Đại chúng chỉ tụng sám Vu lan nên cũng rút ngắn thời gian rất nhiều.

Chúng tôi nhận thấy nhiều giọt nước mắt yêu thương đã lăn tròn khi đại chúng im lặng nghe bài cảm niệm về mẹ do cô Nguyên Tịnh đọc trong lễ cài hoa hồng. Ai cũng vậy thôi, nghĩ về cha mẹ ai chẳng động lòng thương nhớ. Anh Thành Kha đã hát bài Bông hồng cài áo dâng lên đại chúng trong lễ cài hoa hồng này.

Trong bài pháp thoại, thầy Đạo Quảng nói rằng chắc chắn một ngày gần đây thầy cũng cài hoa trắng. Do đó, ai cài hoa trắng cũng đừng quá sầu bi. Chúng ta phải vận dụng bài kinh Vu Lan vào đời sống của mình. Thường xuyên nhắc nhở con cháu sinh ra ở Mỹ nhớ đến ông bà cha mẹ, tìm cách giúp cha mẹ thoát ra khỏi cảnh xấu ác. Nếu mình không hay chưa giúp được thì nhờ người khác giúp cha mẹ.

Thầy kể câu chuyện buồn tủi của ông cụ 80 khi 5 đứa con của ông mãi mê công việc và tiền bạc công danh mà không thăm hỏi, dù một cuộc điện thoại. Câu nói cửa miệng của những người con ở đây là “con quá bận” mỗi khi hỏi đến sự thăm viếng cha mẹ. Dù vậy ta vẫn dành hàng tiếng đồng hồ xem phim. Ông lão 80 ấy chỉ mong con điện thoại thăm hỏi thôi.

Thầy cũng khuyên những người con thể hiện tình thương đến cha mẹ một cách chân thực chứ đừng vì mặt mũi, vì thể diện, vì sợ người khác chê cười, vì đua đòi theo thế gian. Các bậc cha mẹ thương con cũng phải bằng tình thương thực sự, không vì quan điểm cá nhân, ép con theo ý thích của mình.

Thầy kể câu chuyện hiếu thảo của thiền sư Nhất Định vào năm 1843 tại Huế. Ngài đã vượt qua mọi thị phi chê bai thế tục nuôi mẹ bằng chính công sức của mình. Vua nghe tin hạnh hiếu của ngài nên ban cho ngôi chùa và đặt tên là Từ Hiếu. Câu chuyện khích lệ những người con hãy mạnh dạn vượt qua mọi khen chê ở đời để phụng dưỡng cha mẹ, báo đáp công ơn sanh thành dưỡng dục.

Thầy nêu lên những giới hạn của nền văn hóa Việt Nam trong cách thể hiện tình cảm. Người Việt khó nói câu “I love you” đến cha mẹ. Song với văn hóa Mỹ, điều này thật dễ dàng nhưng chúng ta hiếm khi thể hiện. Đừng nghĩ rằng nó chỉ là một câu nói cửa miệng. Làm sao anh viết câu nói ấy không thắt chặt hai con tim lại với nhau?

Thầy nói rằng người phụ nữ cần 7,5 năm để xoa dịu nỗi khổ niềm đau. Trong khi người nam chỉ cần 2 năm. Điều này chúng tỏ người tình cảm của người nữ sâu đậm khó nhạt phai hơn.

Cuối cùng thầy khuyên những người con: ngồi và nhìn lại mình đã nhận bao nhiêu ân nghĩa từ ba mẹ; tranh thủ thời gian vui vầy bên cha mẹ con cái; gọi điện thăm cha mẹ hàng tuần, hàng tháng; quán chiếu rằng đây là cuộc nói chuyện cuối cùng, lần gặp mặt sau cuối để trân trọng, quý báu từng phút giây hạnh phúc bên con cái, ông bà.

Thầy kết thúc pháp thoại với câu chuyện em bé vẽ tranh tặng cha. Suốt 4 năm liên tiếp em vẽ bức tranh gia đình em gồm 4 người nhưng không có hình của cha em trong đó để mừng sinh nhật bố. Ông hỏi tại sao, em trả lời rằng, có bố mà chúng con không thấy vì bố đi làm về là ở trong phòng riêng với máy vi tính, không phụ mẹ làm bếp hoặc vui chơi với chúng con. Câu chuyện khiến ông bố ấy và cả đại chúng giác ngộ.

Buổi lễ trở nên ấm cúng hơn nhờ những bài hát ca ngợi tình mẫu tử cha con đan xen giữa các tiết mục.

Sau bài pháp thoại là lời cảm tạ của ban tổ chức. Thầy Chánh Trí đã thay mặt toàn thể Phật tử cảm ơn chư tôn đức. Thầy cũng gởi lời tri ân đến tất cả đại chúng, đặc biệt là các ban phụ trách, các anh chị em nghệ sĩ. Thầy cũng không quên lời xin lỗi nếu có điều gì thiếu sót trong quá trình tổ chức đại lễ.

Buổi lễ Vu Lan kết thúc với phần cúng cơm chư hương linh với sự chú nguyện của toàn thể chư tôn đức Tăng Ni.

Sau đây là một số hình ảnh của buổi lễ.

Chánh điện chùa Việt Nam

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Ổn định đạo tràng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Dâng hoa cúng Phật

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đồng tụng sám Vu Lan

 

 

 

 

 

 

 

 

 

“Nguyện làm con thảo”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

“Nhớ nghĩa thân sanh”

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thay cho cha mẹ đảnh lễ Tam Bảo

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chị Kiều Ngân hát cúng dường

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thầy Đạo Quảng chia sẻ pháp thoại

 

 

 

 

 

 

 

 

Pháp thoại buổi sáng

Như chương trình đã đề ra, ngày thứ bảy 24 tháng 8 năm 2013, chùa Việt Nam tổ chức ngày tu học hướng về đại lễ Vu Lan Phật lịch 2557. Khoảng gần 30 nam nữ Phật tử về tham dự. Pháp thoại buổi sáng do đại đức Thích Đạo Quảng hướng dẫn. Pháp đàm buổi chiều do đại đức Thích Chánh Trí điều hợp.

Hoa hương cúng dương mùa Vu Lan

Đại chúng bắt đầu ngày tu bằng 30 phút tỉnh tâm. Âm thanh trần thế bên ngoài đường và sóng âm phiền não bên trong tâm luôn luôn tìm cách phân tán sự chú tâm của đại chúng. Dù vậy thời gian tỉnh tọa đã nhanh chóng trôi qua trong không khí trang nghiêm yên tịnh.

Sau đó thầy Đạo Quảng dâng hương và cử hành nghi lễ. Đại chúng tụng kinh Đại báo phụ mẫu trọng ân. Đây là bản kinh nói về những ân đức của cha mẹ. Bài kinh bắt đầu với hình ảnh xúc động: đức Phật lạy đống xương khô. Kinh này trình bày cụ thể 10 ân đức của cha mẹ đối với con cái. Bên cạnh đó, kinh cũng nêu lên những lý do thực tế khiến những người con thờ ơ, không biết phụng dưỡng chăm sóc cha mẹ.

Trong bài pháp thoại khoảng 45 phút, thầy Đạo Quảng đã đặt ra nhiều câu hỏi sâu sắc. Thầy đã tóm tắt lại bản kinh vừa tụng. Qua hình ảnh ấn tượng đức Phật lạy đống xương khô, bản kinh muốn nói rằng ai cũng có thể đã là cha mẹ. Với ý niệm đó, hãy đối xử tử tế với nhau hơn. Đây là cách vận dụng bản kinh vào cuộc sống.

Thầy khuyên đại chúng hãy thực tế hóa bản kinh vào cuộc sống. Đó là làm sao giúp con cháu nhận thức được công ơn cha mẹ ông bà. Bởi vì khái niệm hiếu thảo đối với trẻ em sinh ra ở Mỹ khá mơ hồ, xa lạ. Các em có lẻ không xúc động nhiều khi đọc kinh này như chúng ta. Thử hỏi các em công nhận bao nhiêu trong 10 ân đức cha mẹ mà bản kinh giới thiệu?

Tâm lý người con nhớ cha mẹ khổ nhiều hơn cha mẹ sướng. Cho nên, sự mang ơn của con em khác chúng ta. Vì thế thay vì kể công kể trạng của cha mẹ với chúng thì chúng ta nên dạy chúng ý thức được rằng hiếu thảo là hạnh phúc, là việc làm đúng đắn của một con người, là trách nhiệm và nghĩa vụ của một người con.

Thầy cũng lưu ý rằng trẻ mắc các thứ bịnh tâm lý nhiều hơn khi cha mẹ ly dị.

Tại sao trẻ em ở Mỹ khó dạy? Vì nền giáo dục không dạy đạo đức, vì đời sống vật chất đầy đủ, vì được trao cho quá nhiều quyền lợi, vì cha mẹ nuông chiều, thương yêu sai phương pháp. Hãy hơn một lần tự hỏi: con hư tại ai, cháu hư tại ai? Câu trả lời phải nhiều và rộng hơn là mẹ, là bà.

Đại chúng tụng kinh

Chúng ta dạy con cháu hiếu thảo bao nhiêu lần trong một ngày? Thầy kết thúc pháp thoại với hai mẫu chuyện. Chuyện anh huynh trưởng dạy con mình có trách nhiệm với tập thể, chùa bằng cách lượm rác trước khi đi chơi. Chuyện cô gái trẻ đẹp, nhà giàu, học giỏi nhưng được cưng chiều quá nên khi sống một mình thì suy sụp, không biết rửa chén và vệ sinh cá nhân rồi chửi cha mắng mẹ. Sức chịu đựng khó khăn của các thế hệ con cháu chúng ta rất yếu.

Thầy mong đại chúng hiểu và ứng dụng bài kinh vào gia đình: nhắc nhở trách nhiệm của con cháu đối với ông bà cha mẹ, xây dựng tình nghĩa giữa các thế hệ trong gia đình trên sự khác biệt hai nền văn hóa, đừng giáo dục con cháu theo cái mình muốn, đừng áp đặt vì tuổi thơ của ta khác với tuổi thơ của chúng.

Hãy can đảm renew, review lại những gì mình tụng đọc để xây dựng cuộc sống đúng đắn hơn.

Pháp Đàm buổi chiều

Sau thời pháp thoại, đại chúng thành kính cảm ơn thầy và cùng nhau xếp hàng lấy thức ăn trưa. Buổi cơm trong im lặng đã khiến những món ăn vốn đã ngon càng ngon hơn

Buổi pháp đàm bắt đầu lúc 2 giờ 30. Sau niệm hồng danh, mời đại chúng uống trà ăn bánh, thầy Chánh Trí giới thiệu chủ đề và thời gian pháp đàm.

Bác Hạnh Đức khởi đầu bằng kinh nghiệm duy trì bữa cơm chiều trong gia đình để tạo nền tảng cơ bản dạy dỗ hai con.

Bác Tịnh Thọ tâm sự rằng mỗi khi bưng cơm ăn là nhớ cha mẹ, rưng rưng nước mắt. Bác cũng khuyên đại chúng làm nhiều hơn nói trong việc áp dụng giáo lý vào cuộc sống. Nói nhiều con nó ghét. Gần con nhiều nó thương.

Pháp đàm tu học

Chị Tâm Diệu chia sẻ câu chuyện tình thương không đồng đều của cha mẹ dành cho con cái. Thầy Đạo Quảng đã giới thiệu cách chuyển hóa: nghĩ đến những điều bất hạnh của con để thương đồng đều. Đối với con cái, cần thông cảm, lấy tuổi già, sức khỏe yếu để hiểu và thương hơn là trách móc, hờn dỗi. Não bộ chúng ta có khuynh hướng thích tiếp nhận thông tin tiêu cực nhiều hơn tích cực nên đừng đào sâu tiêu cực của nhau, đừng đổ thừa cho nghiệp và tránh xa sự nói lời thô ác, như nói con là chó, là mèo, để giáo dục con cái.

Cô Nguyên Tịnh tâm sự: con còn nhỏ thì ngoan, lớn lên hết ngoan. Cô đang nỗ lực gieo và tưới tẩm những hạt giống hiếu thảo cho những đứa cháu của mình. Cô đã gieo giống trong tâm hồn các con nhưng 15 năm chưa tưới nên không biết hạt đó có nảy mầm không.

Cô Châu phát biểu rằng nhờ quý thầy cô dạy thêm cho các em nhỏ, dùng các phương tiện mới để hướng dẫn các em sống an vui và hiếu thảo. Cô cũng đặt dấu hỏi liệu các thầy cô ca hát nhún nhảy trên sân khấu có phù hợp với đạo Phật không? Thầy Đạo Quảng khẳng định giới trẻ và xã hội cần âm nhạc nên Tăng ni không thể không vận dụng song đừng đánh mất nhân cách tu sĩ, oai nghi tư cách cao đẹp của người tu cần được giữ gìn.

Thầy cũng nêu lên bài toán chung của các đạo tràng tu học. Đó là thái độ ứng xử với thế hệ trẻ. Câu chuyện về cách ứng xử của các vị cư sĩ với cô gái khác tôn giáo trong đám tang thầy Trí Hiền là ví dụ đau lòng.

Bác Tâm Ngộ xúc động mạnh khi nói rằng khi đến chùa, sự an lạc bên trong quan trọng hơn hình thức bên ngoài. Bác cảm ơn những gợi ý của thầy Đạo Quảng trong việc giáo dục con cái.

Thầy Chánh Trí cũng đã đặt câu hỏi rằng: một vài vấn đề tại chùa Tam Bảo là gì và làm sao khắc phục. Thầy Đạo Quảng nói: còn sống là còn vấn đề. Đâu cũng có vướng mắc, hiểu lầm, rắc rối. Thầy đã áp dụng một số quy tắc sinh hoạt và cải cách một số hoạt động như minh bạch tài chính, cùng nhau giải quyết vấn đề, họp chung…

Cuối cùng, thầy Chánh Trí đúc kết ngày tu học và gởi lời tri ân chân thành đến thầy Đạo Quảng. Những ý kiến chia sẻ giúp đại chúng hiểu rộng và sâu hơn lời kinh Phật dạy. Mong rằng đại chúng áp dụng nhiều hơn và thông minh hơn những gì mình học được vào gia đình và xã hội.

Sau khi hồi hướng ngày tu học, đại chúng cùng nhau dâng cúng ẩm thực đến các vị âm linh cô hồn. Thầy Chánh Trí làm chủ lễ cho lễ cúng thí thực này. Hoa hương đèn nến và đồ ăn thức uống được chuẩn bị rất chu đáo. Đại chúng thành tâm cầu nguyện đạo tràng tu học chùa Việt Nam ngày càng trang nghiêm thanh tịnh, Phật sự viên thành. Lễ cúng thí thực hoàn kết thúc lúc 5 giờ chiều trong niềm hoan hỷ của tất cả mọi người.

Một số hình ảnh khác

Tổ đường mùa Vu Lan

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nam linh đường

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thọ trai trong im lặng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cúng thí thực

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thầy Đạo Quảng và thầy Chánh Trí

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bữa cơm Báo Ân

Sau khi chuẩn bị từ một tuần trước và đến chùa lúc 4 giờ chiều, các em đã sửa soạn đồ ăn thức uống cho ngày trọng đại này. Đúng như chương trình, 7 giờ tối, bữa cơm Báo Ân đã được khai mạc. Tất cả những bậc cha mẹ và con cái đều đừng dậy chắp tay đón tiếp thầy Đạo Quảng và thầy Chánh Trí đến tham dự.

Sau khi niệm Phật ba lần, bác Gia trưởng gia đình Phật tử Liên Hoa phát biểu khai mạc bữa cơm ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa.

Tiếp theo, thầy Đạo Quảng ban đạo từ với ước mong các em nhỏ ý thức được công ơn của cha mẹ ông bà, mong các bậc cha mẹ quan tâm và dành nhiều thời gian thân gần các em.

Sau đó, em Châu đại diện cho các thế hệ con cháu dâng lời tưởng niệm công ơn các bậc sanh thành dưỡng dục. Em nói rằng sẽ nỗ lực dành thời gian gần gũi chăm sóc yêu thương người thân hơn. Mặc dù thời gian và công việc là những áp lực lớn cho những người con nhưng các em vẫn luôn luôn nghĩ đến cha mẹ. Mong cha mẹ hiểu và thông cảm hơn cho các người con.

Tiếp theo, bác Hội thay mặt những bậc phụ huynh gởi lời tri ân ban tổ chức và mong tiếp tục tổ chức bữa cơm Báo Ân vào những năm tới. Bác tâm sự rằng những bậc cha mẹ không trông mong nhiều từ con cháu, chỉ một điều thôi. Đó là quan tâm chăm sóc thăm viếng hỏi han.

Trong tiết mục quan trọng nhất, lời phát biểu của các em nhỏ và tặng hoa hồng cho cha mẹ, các em làm rất tốt. Mỗi em viết lời mình muốn nói vào tấm card rồi bước lên sân khấu đọc to. Có em viết rồi nhưng không cần đọc như trong giấy, thật là tự tin. Cũng có em không dám đọc những gì mình viết vì quá xúc động. Vui nhất là sự phiên dịch của hai vị MC. Vì thời gian gấp rút và không thể chuẩn bị trước nên các em dịch rất vui tai, tạo nên những tràng cười sảng khoái từ khán giả. Sau khi nói xong những lời xuất phát từ tấm lòng ấy, các em lấy hoa hồng rồi về chỗ của cha mẹ, dâng hoa lên cho cha mẹ và ngồi dùng cơm tối với phụ mẫu. Rất nhiều những giọt nước mắt thương yêu đã lăn tròn trên khóe mắt hai thế hệ.

Những bài hát về Cha mẹ cũng đã làm tăng thêm sự ấp tình cảm thương yêu cho bữa cơm. Chị Phương Duyên, chị Mỹ Dung, chị Bảo Châu và anh Minh Tuấn đã hoan hỷ cúng dường những khúc ca ngọt ngào cho đại chúng. Dưới tài nghệ đàn Piano của anh Doan và đàn guitar của anh Thảo, những bài hát như Lòng Mẹ (Y Vân): Bảo Châu hát; Nhớ Mẹ (Lê Minh Đạo): Mỹ Dung hát; Lời Mẹ Ru (Trịnh Công Sơn ): Bảo Châu hát; Ba Mẹ Quê (Phạm Duy): Phương Duyên hát; Mẹ Hiền Yêu Dấu (nhạc Ngoại Quốc): Bảo Châu hát; Đạo làm con, do Minh Tuấn hát. Đặc biệt, nhân dịp này, chị Bảo Châu cũng dâng lời cảm ơn tha thiết và chân thành đến người mẹ của mình, đang có mặt tại bữa cơm.

Chương trình có một vài tiết mục phát sinh song cũng làm đại chúng hoan hỷ. Đó là bác Gia trưởng kể câu chuyện vui về đứa bé lạnh một bên khi mất mẹ và cuối cùng lạnh hai bên khi ba nó nói nó có thêm mẹ khác. Các con cháu dâu rễ của bác Nhuận Mỹ, khoảng gần 20 người, đã cùng nhau lên sân khấu dâng lời cảm ơn đến mẹ, bà của mình. Bác Nhuận Mỹ rất vui mừng và đã gời lời cảm ơn đến thầy Chánh Trí, người gợi ý và tổ chức Bữa cơm Báo Ân này. Một số em đã cùng nhau đồng ca một bài để cúng dường đại chúng.

Cuối cùng, anh Liên đoàn trưởng đã thay mặt ban tổ chức cảm ơn đại chúng. Đặc biệt cảm ơn những bậc phụ huynh đến tham dự cùng con em của mình. Anh cũng cảm ơn quý anh chị em nghệ sĩ giúp vui chương trình. Cuối cùng anh mong rằng đại chúng tiếp tục duy trì bữa cơm Báo Ân hằng năm vào lễ Vu Lan.

Bữa cơm Báo Ân lần thứ nhất tổ chức năm nay có những điểm đặc biệt sau đây:

– Thức ăn do chính tay các em chuẩn bị nấu nướng: sushi, mỳ xào, chè, bánh, trái cây và nhiều món nữa.

– Các em trực tiếp phục vụ đến các bàn ăn.

– Các bài phát biểu không quá một phút.

Hy vọng năm tới, chương trình bữa cơm này sẽ phong phú và hấp dẫn hơn trong ý niệm thắt chặt tình thân giữa cha mẹ ông bà và con cháu. Vì là lần đầu nên không tránh khỏi những vụng về dễ thương nhưng hầu hết đại chúng, đặc biệt là các em nhỏ, rất hoan hỷ, hứng thú. Mong rằng nhờ bữa cơm Báo Ân này mà mối tương giao giữa hai thế hệ được gắn bó vững chắc hơn, yêu thương nhau hơn.

Buổi cơm kết thúc lúc 9 giờ tối sau khi cùng nhau chụp chung tấm hình kỷ niệm.

Sau đây là một vài hình ảnh kỷ niệm

Không gian bữa cơm Báo Ân

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bác Hội và các anh em tổ chức

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thomas và Như, hai đầu bếp chính của bữa cơm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Thịnh soạn

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Các bậc phụ huynh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hai thầy tham dự bữa cơm

Hai MC, Việt và Châu

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Người tham dự bữa cơm

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đọc lời yêu thương

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Tình cha con

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Mẹ và con

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kỷ niệm bữa cơm Báo Ân lần thứ nhất

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Anh Doan, anh Minh Tuấn và chị Phượng

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Em thương ba mẹ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Đại gia đình bác Nhuận Mỹ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chị Mỹ Dung hát tặng đại chúng

 

 

 

 

 

 

 

 

Khách sạn Town and Country

Đây là lần đầu tiên chúng tôi tham dự khóa tu học Bắc Mỹ lần thứ III do Giáo hội Phật giáo Thống nhất Hoa Kỳ và Canada đã cùng nhau tổ chức. Tâm trạng vừa háo hức vừa lạ lẫm e dè luôn khởi lên trong lòng. Đây cũng là chuyến thăm California, thủ đô người Việt tại Hoa Kỳ đầu tiên của chúng tôi. Bảng tổng kết này nhằm mục đích giúp cho chúng tôi ôn lại và rút kinh nghiệm những gì đã học hỏi được. Sau đây là một vài tóm tắt mang đậm tính chủ quan của chúng tôi khi tham dự sự kiện này.

Thời gian: từ ngày 8 đến 12 tháng 8 năm 2013.

Địa điểm: Chùa Phật Đà và khách sạn Town and Country Resort Hotel, thành phố San Diego, California, Hoa Kỳ.

Thành phần tham dự: Tăng Ni và Phật tử tại gia tại Hoa Kỳ và Canada.

Ban tổ chức: Hòa thượng Thích Nguyên Siêu (trưởng ban tổ chức) và Hòa thượng Thích Thái Siêu (trưởng ban Giáo thọ).

Nội dung tu học: Dạy giáo lý và cấp chứng chỉ cho Phật tử tại gia, gặp gỡ và trao đổi kinh nghiệm truyền bá Phật giáo tại Hoa Kỳ của Tăng Ni.

Ban giảng huấn gồm 22 vị. Có tất cả 6 lớp học, 5 cho cư sĩ và 1 cho Chư Tăng Ni. Đặc biệt, có 2 lớp Anh ngữ cho trẻ em và người lớn. Lớp Phật pháp tiếng Việt có 3: lớp 1, lớp 2 và lớp 3 với nội dung giảng dạy theo cấp độ tăng dần.

Chúng tôi không nằm trong Ban tổ chức nên chỉ có thể tóm tắt lại sáu buổi học dành cho Tăng Ni.

Buổi 1

Hòa thượng Thích Đức Thắng trình bày về tầm quan trọng của Giới luật trong đời sống chung của người tu sĩ. Hòa thượng giúp Tăng Ni phân biệt sự khác nhau giữa giới và luật. Giới là học điều, học xứ để chuyển hóa 3 nghiệp từ ô nhiễm thành thanh tịnh. Luật là những quy tắc nội quy sinh hoạt cộng đồng như an cư, tự tứ… Giới điều khiển nếp sống cá nhân trong khi luật điều hành đời sống sinh hoạt tập thể.

Hòa thượng Thích Đức Thắng trao phần thưởng hạng nhất lớp Tăng Ni

Sau đó Hòa thượng nhận xét tình hình sinh hoạt của Tăng Ni tại Hoa Kỳ rời rạc, phân tán, thiếu đoàn kết. Đặc biệt Hòa thượng nhấn mạnh việc an cư 1 tuần, hai tuần, thậm chí 10 ngày là phi luật, không đúng giới luật Phật chế. Hòa thượng đề nghị tìm phương pháp thế nào đó mà vẫn an cư đủ 3 tháng với những điều kiện và hóa xã hội đặc thù tại nơi đây. Luật căn cứ trên sự, tướng để thiết lập và tồn tại. Không nên lấy lý, tánh mà xao lãng, phớt lờ luật.

Ngài cũng nhắc đến một thao thức vô cùng to lớn mà ai ai cũng ưu tư. Đó là thấy rõ mối nguy cơ tàn rụi của Phật giáo Việt Nam nội trong 1 hoặc 2 thế hệ. Chúng ta phải tìm hướng đi cho Phật giáo không chỉ vì cộng đồng người Việt mà vì một nền Phật giáo Mỹ. Muốn làm được điều này thì ngay bây giờ, dầu đã trể, Tăng Ni phải nỗ lực hội nhập văn hóa và xã hội Mỹ. Điều này cần sự đoàn kết, học tiếng Anh và sự hỗ trợ của Giáo hội.

Chỉ người Mỹ mới biết người Mỹ muốn gì, tu pháp môn nào, học giáo lý gì.

Giáo hội cần có đường hướng đào tạo nhân lực, thu hút và sử dụng nhân tài, Tăng tài, đạo tạo giáo thọ sư và suy xét lại hình thức truyền bá đạo Phật tại Hoa Kỳ. Giáo hội cần hy sinh, cởi mở nhiều hơn nữa từ trong tư duy đến ngoài hành động.

Ai cũng thấy rõ, nếu không kịp thời cải đổi và chuyển mình theo xu hướng mới, không lâu nữa, cái gọi là Phật giáo Việt Nam sẽ theo vết xe đỗ của Phật giáo Trung Quốc, Nhật Bản.

Hòa thượng cũng đề nghị một vài hình thức truyền bá Phật giáo vào xã hội thông qua người cư sĩ hoặc tại gia Bồ Tát, như hình thức tiếp hiện của Hòa thượng Nhất Hạnh.

Một vài Tăng Ni đã tích cực đóng góp ý kiến về thao thức cho một Phật giáo tương lai. Buổi học đầu tiên rất sôi nổi và mọi người ra về trong quyết tâm chính mình hành động lẫn chờ mong sự tiến bộ của Giáo hội.

Buổi 2

Với đề tài “Thước đo người tu sĩ” do hòa thượng Thích Nguyên Trí trình bày. Hòa thượng nêu lên 4 yếu tố và 5 đức tính được xem như là chuẩn mực để đánh giá một người xuất gia.

Bốn điều suy xét là: còn tham lam ngũ dục? còn tham sân si khi gặp chướng ngại? ngã mạn cao hay thấp? còn chấp tôi và của tôi?

Năm đức tính cần có là: Bố thí, ái ngữ, từ bi hỷ xả, khiêm cung lễ độ và siêng năng tinh tấn.

Thước đo ở đây nghĩa là tiêu chuẩn, căn cứ, căn bản để nhận ra người tu sĩ chân chánh hay chưa chân chánh.

Thước dùng để đo. Đo cái gì của người tu? Đo cái đức, đo cái trí, đo cái công hạnh, đo cái tài năng, đo cái phước đức.

Đo như thế nào?

Đo để làm gì? Để nhìn lại mình, để sửa đổi tốt hơn, để phấn đấu nỗ lực, để nhìn rõ hướng đi, để chuẩn bị những yếu tố cần và đủ của một người truyền bá đạo Phật vào Hoa Kỳ.

Hòa thượng không hề nhắc đến những thước đo như: chùa to Phật lớn, đệ tử đông, danh tiếng, bằng cấp hay chức vụ. Đó không phải là thước đo của người xuất gia.

Có thể kể ra một vài tiêu chuẩn của căn bản khác như:

Giới hạnh thanh tịnh, định, tuệ giác, có pháp môn tu tập, biết pháp và truyền bá pháp.

Bao nhiêu khổ mà mình đã chuyển hóa? Bao nhiêu phiền não đã diệt trừ? Bao nhiêu an lạc đã sở hữu? Bao nhiêu pháp môn mình thực tập?

Cuối cùng, với người tu, không kể Tăng hay tục, chúng ta đều dùng chung một thước đo sau đây?

Lấy cái đức để đo

Dùng cái uy để lường

Lấy cái ân để tính

Chọn cái trí để xét.

Sau khi Hòa thượng giảng xong, không ai đặt câu hỏi. Đại đức Thiện Quang ca ngợi rằng lời dạy của giảng sư không còn chỗ hở nào. Tuy nhiên sau đó Đại đức Chánh Trí góp ý rằng nên đưa thêm một thước đo cần thiết nữa. Đó là thước đo: khả năng Tiếng Anh. Đại đức cũng hỏi giảng sư đã căn cứ vào đâu để đưa ra cái thước đo gồm 4 yếu tố và 5 đức tính ấy? Hòa thượng trả lời chưa thuyết phục nhưng cũng có ý nói rằng, cái thước ấy căn cứ vào thực tế cuộc sống, kinh nghiệm tu hành.

Buổi 3:

Đề tài: Phương pháp đoạn trừ phiền não

Giảng sư: Hòa thượng Thích Nguyên Hạnh

Hòa thượng Thích Nguyên Hạnh

Buổi giảng mở đầu với hai lần giới thiệu của hai vị trợ lý khiến đại chúng hơi phiền não.

Hòa thượng bắt đầu bài giảng với ý tưởng rất nhân bản của ngài Đạt Lai Đạt Ma phát biểu trong một hội nghị quốc tế. Ý tưởng đó là: con người đã tạo ra những gì thì con người phải giải quyết những vấn đề ấy, đừng van xin cầu khẩn thân thánh thượng đế nào hết.

Hãy từ nơi con người mà giải quyết tất cả những vấn đề của nó. Hãy bắt đầu từ tâm thức – trở lại cội nguồn tâm thức để cứu chữa con người và thế giới. Đó là ký do kinh Kim Cang dạy làm thế nào điều phục vọng tâm, an trụ chân tâm và chuyển hóa phiền não.

Chúng ta sinh ra trên căn bản nghiệp báo nên trong tâm thức đầy dẫy hạt giống xấu ác. Hạt giống ấy là phiền não. Làm sao chuyển hóa, diệt trừ phiền não lậu hoặc ấy? Bài kinh Đoạn trừ lậu hoặc trong Nikaya chỉ ta 7 cách chuyển hóa chúng.

  1. Tri kiến đoạn trừ: lấy sự tác ý như chân chánh để chuyển hóa phiền não. Đó là tác ý theo tứ đế và ba pháp ấn.
  2. Phòng hộ đoạn trừ: thu thúc lục căn ba nghiệp để ngăn tham sân si. Vì tâm chạy theo cảnh nên cảnh điều khiển tâm. Giữ giới là một cách phòng hộ hiểu quả. Hòa thượng kể câu chuyện chàng trai ham đất mà chạy cho đến chết để khẳng định: ai muốn thỏa mãn ham muốn của 6 trần, kẻ đó chết trước khi được thỏa mãn.
  3. Thiểu dục đoạn trừ: ý thức sống đạm bạt, giản đơn để ít muốn biết đủ. Nhờ đó mà phiền phức bớt phát sinh. Chúng ta phải ý thức giới hạn của ham muốn vật chất. Nếu không sáng suốt, cái ta sử dụng sẽ điều kiện hóa ta. Đơn giản bao nhiêu hạnh phúc bấy nhiêu. Hãy tập sống đơn giản vì sự nghiệp cuối cùng của người tu là trí tuệ. Đó là những lời dạy tâm huyết của Hòa thượng.
  4. Kham nhẫn đoạn trừ: cố gắng chịu đựng, nhẫn nại nghịch cảnh để chiến thắng phiền não. Kham nhẫn những điều sau: đói khát, nóng lạnh, đau bịnh, thị phi. Hòa thượng nhấn mạnh người tu không được ta thán than thở. Phải lấy nghịch cảnh là động lực tu hành và thước đo đạo hạnh.
  5. Diệt trừ đoạn trừ: mạnh dạn cắt đứt lậu hoặc mỗi khi nó nổi lên.
  6. Tránh né đoạn trừ: nhờ sự tránh né thầy tà bạn ác hay những nơi nguy hiểm mà phiền não không xuất hiện. Tránh voi không hỗ mặt nào. Đừng hơn thua với việc không đáng, với người nhỏ mọn nhằm bảo tồn sinh lực.
  7. Tu tập đoạn trừ: chuyển hóa phiền não bằng công hạnh thực tập chánh pháp. Đây là phương pháp chánh yếu để nhổ gốc rễ lậu hoặc. Đó là tu tập bảy yếu tố mang đến sự giác ngộ, thất giác chi.

Hòa thượng kết luận buổi giảng bằng câu chuyện ba hạng người: viết chữ trên đất, trên đá và trên nước. Ngài khuyên Tăng Ni học hạnh trẻ con, an nhi hạnh để dễ dàng chuyển hóa lậu hoặc.

Mong rằng đại chúng nỗ lực tu tập chuyển hóa phiền não, phát huy trí tuệ để an lạc hạnh phúc. Hãy tập nhìn lại chính mình.

Một sư cô hỏi Hòa thượng có giận ai lâu không? Ngài bảo chưa từng giận hai hơn 5 phút. Hòa thượng cũng thệ nguyện rằng: có thể chưa thương hết tất cả nhưng quyết tâm không ghét bỏ giận hờn một ai.

Cuối cùng đại chúng nghe lại câu chuyện “thầy tu đừng có nóng” như một thực tế kinh nghiệm trên con đường tu học của Hòa thượng.

Buổi 4

Đề tài: Đạo Phật và những vấn nạn của tuổi trẻ thời đại

Giảng sư: Thượng tọa Thích Tâm Hòa và Thượng tọa Thích Minh Dung

Các thượng tọa Tâm Hòa (trái), Minh Dung (giữa) và Nhật Trí (phải) đang điều hợp chương trình

Mở đầu bài giảng, Thượng tọa Tâm Hòa đọc bài minh của ngài Đạo An, như để nhắc nhở lại chí nguyện của người xuất gia. Sau đó thầy kể lại công trạng hào hùng của ba vị Hòa thượng: Trí Thủ, Thiện Minh và Huyền Quang như một hình ảnh gương mẫu cho Tăng Ni soi sáng. Những tâm nguyện tâm huyết của chư vị được nhắc lại như thể kêu gọi Tăng Ni trẻ hải ngoại phải ngồi lại với nhau, đoàn kết hơn nữa.

Thầy cũng nhắc đến giáo chỉ số 9 đã khiến Giáo hội chia rẻ, Phật giáo Việt Nam tại hải ngoại điêu đứng. Giáo chỉ số 9 liên quan đến giáo chỉ số 2 và những hoạt động của phong trào Về Nguồn, hội Thân hữu Già Lam, Hội Tăng Ni hải ngoại, Trí Thủ foundation.

Thượng tọa Tâm Hòa chỉ rõ ba vấn đề của tuổi trẻ Hoa Kỳ:

  1. Lối sống sống bạo động: băng đảng, thuốc phiện, sung ống…
  2. Ý thức sai lạc về hôn nhân gia đình.
  3. Áp lực của đồng tiền, vật dục.

Những vấn đề ấy, theo Thượng tọa, đến từ đời sống gia đình, học đường và xã hội. Phật giáo có giải pháp nào cho những vẫn đề ấy không? Câu trả lời là có, có rất nhiều. Căn bản là sự thực tập 5 giới. Thầy đã đọc lại bài gia huấn của Nguyễn Trãi trong việc dạy dỗ con cái.

Thượng tọa Minh Dung khẳng định chúng ta đang gặp rất nhiều trở ngại. Thầy khẳng định một câu khiến cho đại chúng vững niềm tin: “Đối lực tạo ra năng lực”.

Thầy cũng khuyên xả thân cầu đạo, xả phú cầu bần, duy vị Phật đạo. Điều kiện cần và đủ để hội nhập Phật giáo vào Hoa Kỳ: Bồ đề tâm.

Đại đức Chánh Trí nêu hai câu hỏi. Tại sao những tâm nguyện cao quý của 3 vị Hòa thượng trên không hoặc chưa thành công, theo quan điểm của hai Thượng tọa? Giáo hội PGVNTN Hoa Kỳ và Canada và chư Thượng tọa đã làm gì để tiếp nối và phát huy những tâm nguyện của ba Hòa thượng trên?

Hai Thượng tọa trả lời nhưng hầu hết chưa đạt yêu cầu của người hỏi.

Thượng tọa Minh Dung đã đặt câu hỏi cho đại chúng rằng: chư vị Tăng Ni đã làm gì ở những ngôi chùa mình hướng dẫn trong xu thế hội nhập Phật giáo tại Hoa Kỳ?

Đại đức Chánh Trí trả lời: ưu tiên chú trọng đến thế hệ trẻ, tạo điều kiện cho các em đoàn sinh tham gia trại, nỗ lực học Anh ngữ, xoay chuyển một số hình thức sinh hoạt sao cho phù hợp với văn hóa Mỹ, đặc biệt trong ẩm thực, cách tổ chức lễ hội, ngôn ngữ…

Đại chúng cũng đã nhận ra sự lúng túng của giới trẻ (Tăng Ni và Phật tử) trong xu thế tiếp nối đạo Phật từ thế hệ cha ông của mình.

Thượng tọa Tâm Hòa đã nêu một ý kiến rất để đoàn kết hòa hợp Phật giáo. Đó là Tăng Ni Phật tử hãy ngồi lại với nhau, không phân biệt Giáo hội, pháp môn, quốc gia vùng miền. Đây là mục đích ngày Về Nguồn và hội Thân hữu Già Lam ra đời.

Buổi 5

Đề tài: Yết ma

Giảng sư: Hòa thượng Thích Thái Siêu

Hòa thượng Thái Siêu trả lời chất vấn

Hòa thượng định nghĩa yết ma từ ngôn ngữ Sanskrit, nghĩa là làm, tạo tác. Yết ma là thuật ngữ Phật giáo, thuộc về luật, có nghĩa là một sự đồng thuận triệt để. Bất cứ việc gì trong Tăng chúng cũng được thông qua. Yết ma thành tựu phải được 100% đồng ý trong cùng một tư thế oai nghi.

Phân loại yết ma gồm 3 loại: đơn bạch (một lần thưa như là thông báo, nhắc nhở); bạch nhị (một lần thưa, một lần biểu quyết, dùng cho những việc tương đối quan trọng); bạch tứ (3 lần thưa, một lần biểu quyết, dùng cho những việc quan trọng như tự tứ, thọ giới).

Nếu làm việc trong Tăng chúng mà không biết pháp yết ma thì gọi là phạm pháp yết ma.

Giảng sư cũng lưu ý đại chúng: hãy sống theo luật chứ đừng bao giờ kéo luật xuống cho phù hợp với lối sống của mình.

Luật đạo Phật luôn luôn nâng đở con người chứ không bao giờ ép buộc gò bó con người trong mọi hoàn cảnh. Luật yết ma không xử khi đương sự vắng mặt, không khởi tố, lấy tình thương và sự chân thật làm chính yếu. Chúng ta có thể viết thêm những điều luật áp dụng cho đời sống hiện tại của Tăng nhưng không được gọi đó là luật Phật chế.

Cuối bài giảng, Hòa thượng kể câu chuyện đi máy bay sợ chết của mình như một lời nhắc nhở đại chúng lưu tâm thực tập quán sát, nói đi đôi với hành để sự tu tập hoàn thiện.

Buổi 6

Thảo luận đề tài Tỳ ni tạng trụ Phật pháp diệc trụ do Hòa thượng Thái Siêu, Thượng tọa Tâm Hạnh chủ trì.

Thượng tọa Tâm Hạnh phát biểu

Thượng tọa Tâm Hạnh giúp đại chúng phân biệt giữa giới và học xứ của giới, giữa pháp và luật. Học xứ (khai giá trì phạm) và luật có thể thay theo thời gian trú xứ nhưng pháp và giới điều thì bất biến. Thầy cũng đưa ra câu hỏi: làm sao áp dụng luật vào hoàn cảnh Hoa Kỳ này? Làm sao thích nghi với hoàn cảnh mà không chống trái với giới luật?

Thượng tọa lưu ý rằng Phật chế giới luật căn cứ trên hai yếu tố: phù hợp với văn hóa xã hội và đưa hành giả vào thánh đạo.

Đại chúng có thảo luận về sự không bằng nhau về số lượng giới Tỷ kheo của hai truyền thống Nam và Bắc truyền. Giảng sư khẳng định chỉ khác nhau những chi tiết nhỏ, còn nội dung các giới quan trọng đều đồng nhất.

Chúng ta phải nhìn lại cho rõ hoàn cảnh của chúng ta hiện nay là gì? Nhiều Giáo hội, chưa hiểu và hội nhập văn hóa mỹ, khả năng Anh ngữ khiêm tốn, phân tán rời rạc.

Sự thay đổi hoặc mở rộng một số điều luật ấy do Giáo hội hay mỗi cá nhân Tăng Ni tự làm? Và nên hay không Giáo hội tổ chức một hội thảo quy định lại những điều luật mở rộng cho Tăng Ni tại Hoa Kỳ và Canada áp dụng?

Đại chúng đã nêu lên những thuận lợi và khó khăn cho Tăng Ni trẻ hội nhập xã hội Mỹ. Thuận lợi: đa văn hóa, đời sống dân chủ tự do, không giới hạn trong việc học tập nâng cao tri thức. Khó khăn: trở ngại ngôn ngữ, văn hóa; dễ bị hòa tan vào cái gọi là hợp chủng văn hóa của Mỹ.

Thượng tọa Nhật Trí đặt lại vấn đề: Liệu khi hòa nhập văn hóa Mỹ rồi, ta có còn Tăng Ni như giới luật Phật chế hay không?

Thượng tọa Tâm Hạnh phát biểu một câu như sét đánh: “Đừng bao giờ nghĩ mình khôn hơn Phật”. Thực tế đã có nhiều Tăng Ni nghĩ mình khôn hơn Phật nên tự tiện chế luật này luật nọ sao cho phù hợp với lối sống phi pháp của mình.

Buổi thảo luận cũng dành thời gian cho vấn đề lady first và Bát kỉnh pháp. Ý kiến nổi bật là Bát kỉnh pháp là phương pháp đoàn kết Tăng Ni. Từ Bát kỉnh pháp này mà dẫn đến khái niệm bình đẳng trong đạo Phật. Đức Phật chế giới dựa trên nghiệp lực.

Một sư cô hỏi ý nghĩa bảy báu của nam và chín lậu của nữ nhưng đại chúng chưa ai nghe đến khái niệm này. Trong kinh điển chỉ nói đến những ưu điểm của người nam và những trở ngại của người nữ.

Một câu hỏi thú vị: Tại sao Bắc truyền có Ni đoàn mà Nam truyền không có Ni đoàn. Thượng tọa Tâm Hạnh giải đáp một cách thuyết phục vấn đề này.

Một số ý kiến cho rằng chúng ta nên bàn thảo về vấn đề tâm sinh lý cho Tăng Ni. Vấn đề một số chùa tổ chức Cổ Phật khất thực gây mất uy tín hình ảnh tu sĩ Phật giáo cũng được đại chúng đưa ra.

Có nên quên đi cái gọi là Phật giáo Việt Nam để nhớ đến cái gọi là Phật giáo Hoa Kỳ?

 

BUỔI PHẬT PHÁP VẤN ĐÁP

Trưa ngày chủ nhật buổi vấn đáp Phật pháp diễn ra. Tất cả giáo thọ sư của khóa tu ngồi chung một bàn và toàn thể Tăng Ni Phật tử ghi câu hỏi chất vấn. Các câu hỏi được ghi ra giấy, bỏ vào chuông hoặc ban điều hợp trực tiếp thâu nhận từ những ai muốn chất vấn. Ban điều hợp có quyền chọn lọc và đề nghị giáo thọ trả lời, dĩ nhiên là phù hợp với sở trường của vị giáo thọ ấy.

Quang cảnh buổi Phật pháp vấn đáp

Theo ghi nhận của ban điều hợp, chỉ có vài câu hỏi được gởi trước trong chuông. Rất nhiều câu hỏi được viết ra sau khi buổi chất vấn bắt đầu. Sau đây là một số câu hỏi được trả lời:

  1. Tại sao có chuyện gây nhân tốt mà gặt quả xấu? Thượng tọa Tâm Hạnh nói bởi vì quá trình từ nhân đến quả còn phải tùy vào chữ Duyên.
  2. Khi tâm dao động, ưu sầu thì biện pháp nào để khắc phục? Lời khuyên từ ban giáo thọ là: nhận diện, gọi tên chúng và áp dụng một số phương pháp quán chiếu như từ bi quán, quán tứ niệm xứ.
  3. Chưa thọ Bồ tát giới mà xem giới trước được không? Hòa thượng Thái Siêu trả lời ngắn gọn: được.
  4. Giáo hội đã và đang làm gì để đào tạo Tăng tài? Hòa thượng Tín Nghĩa trả lời: tổ chức giới đàn truyền thọ giới pháp, ngày Về nguồn, hướng dẫn làm việc Giáo hội, bảo trợ các Khóa an cư kiết hạ, xây dựng sân chơi báo chí, như báo Chánh Pháp, giảng dạy và tổ chức các khóa tu học.
  5. Nhận xét tình hình duy trì và phát triển của Phật giáo Việt Nam Thống Nhất tại Hoa  Kỳ? Quý ngài bảo rằng PGVNTN tại Hoa Kỳ có nhân lực đông nên cần củng cố sinh hoạt. Dù giáo chỉ số 9 đã chia rẽ sức mạnh chung nhưng qua các khóa tu, chúng ta có quyền hy vọng khả quan sẽ vượt qua khó khăn.
  6. Thành tựu của khóa tu này là gì? Hòa thượng Thái Siêu nói: học viên cư sĩ đông hơn, vấn đề ẩm thực và nơi ăn chốn ở tốt, tinh thần học tập rất cao, nội dung các bài học khó hơn.
  7. Vì sao kinh Pháp Hoa có cả văn xuôi lẫn văn vần? Vì kinh này bao gồm hai thể loại trường hàng và trùng tụng trong 12 thể loại kinh điển Phật giáo.
  8. Biết rằng sân si là đốt cháy công đức, làm sao kìm chế? Cố gắng biết mình đang sân.
  9. Tại sao chưa có một bản Kinh thuần Việt cho Phật tử trì tụng? Hòa thượng Phước Thuận trả lời rằng vì có nhiều khó khăn trong công tác chọn lọc từ các bản dịch và khuyên con cháu nỗ lực học Tiếng Việt.
  10. Ý nghĩa lễ tứ bái (4 lạy) là gì? Theo Hòa thượng Phước Thuận, 2 lạy khi lạy người còn sống hoặc lúc chết mà chưa đậy hòm; 4 lạy cho người chết hoặc sau khi đóng quan tài. Bốn lạy gồm 1 cho cha, 1 cho mẹ, 1 cho thổ thần, 1 cho Tam Bảo.
  11. Vấn đề xin xăm cúng sao giải hạn có đúng chánh pháp không? Câu trả lời là xin xăm giải hạn không phải là truyền thống của đạo Phật. Đây là phương tiện để dắt dẫn người đời vào đạo. Vì lý do dĩ huyễn độ chơn nên hiện nay vẫn có một số chùa duy trì hình thức mê tín này.
  12. Tăng Ni được phép là lễ hằng thuận cho hôn nhân đồng tính không? Đại chúng thống nhất là được sau khi thảo luận rất sôi nổi.
  13. Kinh Kim Cang có câu nói nếu lấy hình sắc và âm thanh mà tìm kiếm Phật là tà đạo. Lời nói đó có chống trái với kinh Di Đà không? Hòa thượng Thái Siêu phân tích cho đại chúng hiểu rằng không kinh nào chống kinh nào. Mỗi kinh dạy cho mỗi đối tượng khác nhau, trong hoàn cảnh khác nhau nên không chống trái nhau.
  14. Tại sao chúng ta tụng kinh Lăng nghiêm buổi sáng? Theo Hòa thượng Phước Thuận, trụng kinh Lăng nghiêm để trừ diệt Ma đăng già, vì thời điểm thích hợp và vì  khơi dậy quyết tâm tu tập.
  15. Ý nghĩa của thất thế phụ mẫu (cha mẹ 7 đời)? Đó là 7 đời cha mẹ của chúng ta kể từ hiện tại. Đây cũng là số lượng tượng trưng cho vô số chúng sanh đã từng làm cha làm mẹ chúng ta trong quá khứ.

Vì thời gian hạn chế nên chỉ trả lời khoảng 15 câu hỏi, còn lại 14 câu hỏi chưa được giải đáp. Ban tổ chức hẹn năm tới sẽ trả lời những câu hỏi này. Buổi Phật pháp vấn đáp được khép lại trong niềm hoan hỷ với lời cảm ơn của Ban tổ chức. Mong rằng đại chúng sẽ cố gắng hơn để đưa ra những câu hỏi và câu trả lời hay hơn, thực tế hơn, bổ ích hơn.

Mặc dù một số câu trả lời dài dòng, đi ra ngoài vấn đề, chưa thỏa lòng người chất vấn, song đây cũng đã thể hiện tinh thần hòa hợp đoàn kết của Tăng Ni Phật tử trong việc tu học Phật pháp. Một vị giáo thọ đã từ chối hai lần vì cho rằng câu hỏi không đúng sở trường của mình đã khiến một số cư sĩ buồn lòng.

 

Ban tổ chức khóa tu Bắc Mỹ lần thứ IV trình diện

LỄ BẾ MẠC

Chiều chủ nhật, Lễ bế mạc Khóa tu đã diễn ra sau khi cung thỉnh Tăng Ni quang lâm chánh điện. Sau phần chào cờ hành chánh là Diễn văn bế mạc của Hòa thượng Bổn Đạt. Hòa thượng nhấn mạnh đại chúng có duyên lành cùng nhau về tu học. Ngài khuyên: hãy dựa vào Tăng thân để tu học, nỗ lực học hỏi và trao truyền chánh pháp, dấn thân phụng sự Tam Bảo.

Sau đó Ban tổ chức tặng quà lưu niệm cho đại diện quản lý khách sạn. Họ cảm ơn và hẹn sang năm gặp lại cộng đồng người Việt tại khách sạn này.

Hòa thượng Thích Tín Nghĩa đã ban Huấn từ cho đại chúng. Ngài nhắc nhở đại chúng tinh tấn thực hành những gì mình đã học, chạy đua với thời gian, chuyên cần thực tập các pháp môn để thẩm thấu giá trị của chánh pháp. Hòa thượng cũng gởi lời tri ân và cảm tạ đến Ban tổ chức và toàn thể học viên Tăng tục.

Một vị đại diện toàn thể Phật tử phát biểu cảm nghĩ. Đạo hữu đã quỳ trước Chư tôn đức Tăng Ni dâng lên niềm hạnh phúc được quý ngài quan tâm tổ chức khóa tu học này. Họ nhận thấy sự chung sức đồng lòng của toàn thể Tăng Ni về đây tu tập. Họ mong những người xuất gia hòa hợp hơn nữa, đoàn kết hơn nữa để làm tấm gương cho con em họ học Phật, theo Phật.

Thượng tọa Thích Tâm Hòa đã đại diện Ban tổ chức đọc lời cảm tạ. Sau đó ca sĩ Gia Huy hát bài “Kính lạy giác kinh Thầy” như một nén hương lòng của toàn thể đại chúng dâng lên Hòa thượng tân viên tịch thượng Minh hạ Tâm.

Sau đó là phần trao chứng chỉ và phần thưởng cho các học viên. Tất cả học viên đều có tín chỉ chứng nhận của Giáo hội. Phần thưởng chủ yếu chỉ để khích lệ tinh thần, nên chưa chuẩn bị chu đáo. Tăng Ni không có tín chỉ. Kết quả thi cuối khóa tu học như sau:

Phật tử đang nhận phần thưởng

Lớp 1  có 3 giải nhất; 3 giải nhì và 2 giải ba.

Lớp 2 có 4 giải nhất; 8 giải nhì.

Lớp 3 có 1 giải nhất; 12 giải nhì và 2 giải ba.

Lớp tiếng Anh nhỏ có 4 giải.

Lớp tiếng Anh lớn có 1 giải nhất, 1 giải nhì và 2 giải ba.

Lớp Tăng Ni có 1 giải nhất, 2 giải nhì.

Cuối cùng là công bố ban tổ chức năm tới. Hòa thượng Nguyên Siêu và Hòa thượng Thái Siêu tiếp tục được đề cử làm Trưởng ban tổ chức năm tới và địa điểm cũng chính khách sạn Town and Coutry này vào năm sau.

Chương trình văn nghệ khép lại khóa tu với nhiều màn đơn ca, hợp ca, cải lương hấp dẫn với tiếng hát Gia Huy, quý thầy cô và nam nử Phật tử.

 

MỘT SỐ GHI NHẬN TỪ KHÓA TU

Những ý kiến ghi nhận này là ý kiến riêng của cá nhân chúng tôi. Chúng tôi ở đây gồm tác giả và một số Tăng Ni và cư sĩ Phật tử trực tiếp tham dự khóa tu. Những ghi nhận này được viết ra với hai mục đích: 1, làm bài học kinh nghiệm cho chính tác giả; 2, góp lời xây dựng cho lần tổ chức tiếp theo được hoàn thiện hơn.

Một số điểm thành công của khóa tu:

  1. Tập hợp số đông Phật tử và dạy giáo lý, trao truyền kinh nghiệm tu học. Đây là cơ hội cho Phật tử ở các tiểu bang tập trung học hỏi và chia sẻ kinh nghiệm.
  2. Đoàn kết Tăng Ni lại trong tinh thần hòa hợp, cùng tu cùng học. Tăng Ni thẳng thắn trao đổi ý kiến trong tinh thần cởi mở, hòa hợp vì ngôi nhà Phật giáo chung.
  3. Đội ngũ giáo thọ đông đảo, chương trình dạy có thứ lớp.
  4. Công tác ẩm thực chu đáo, đầy đủ. Công tác truyền thông làm việc tốt. Khâu đưa đón nhiệt tình.
  5. Chánh điện trang trí nghiêm trang, phòng ăn rộng rãi, phòng học thoải mái, nơi ăn chốn ở sạch sẽ tiện nghi. Hoàn toàn cắt đứt chuyện trao đổi mua bán gây quỹ suốt khóa tu.

Tín chỉ chứng nhận cho Cư sĩ tham dự khóa tu học

Một số đề nghị:

  1. Các bài giảng chưa chuẩn bị chu đáo, kết cấu bài giảng chưa hợp lý. Một số giảng sư nói vòng vòng, lang mang không vào trọng tâm khiến người nghe phiền não. Học viên Tăng Ni nghỉ học rất nhiều. Đại chúng cần nhiều thời gian cho thảo luận hơn. Trong mỗi đề tài cần thêm phần ứng dụng vào thực tế để đại chúng áp dụng. Ban giáo thọ cần nghiêm túc hơn trong khâu quản lý đề tài và thành phần giảng sư.
  2. Một số cá nhân làm việc không đúng trách nhiệm và địa vị của mình. Một số vị MC nói nhiều, đùa giỡn không đúng chỗ và thời điểm. Vài vị Hòa thượng nhiều lúc đã làm mất thể diện tôn nghiêm của mình khi đứng trước hội chúng.
  3. Thời gian giữa chuyển đổi các chương trình trong ngày quá ngắn khiến đại chúng lúng túng, vội vàng. Phòng thì xa mà thời gian lại gấp nên đã tạo ra không khí nóng vội, lộn xộn và than phiền, nhất là các vị lớn tuổi.
  4. Các bài phát biểu nên ngắn lại, thực tế hơn. Lượng thông tin trong mỗi bài giảng quá nhiều khiến học viên choáng váng. Chư tôn đức cần làm gương mẫu hơn trong chuyện làm việc đúng giờ. Vai trò chư Ni cần được nâng cao hơn nữa trong các công tác. Vai trò của Tăng Ni trẻ cũng cần được nâng cao hơn trong Ban tổ chức và Ban giáo thọ.
  5. Cuối khóa tu Ban tổ chức không báo cáo tài chính khiến đại chúng hoang mang lo lắng. Ý thức giữ im lặng sau khi tan lớp học của cư sĩ chưa cao. Điều này đã tạo không khí náo nhiệt như ong vỡ tổ mỗi khi học xong. Cần chuẩn bị thức ăn Mỹ sao cho phù hợp với các em nhỏ vào buổi sáng.

 

Hòa thượng Thích Thắng Hoan phát biểu trong lễ tưởng niệm hòa  thượng Minh Tâm vừa viên tịch

KẾT LUẬN

Đi một ngày đàng học một sàng khôn.

Lần đầu tiên tham dự khóa tu Bắc Mỹ đã để lại nhiều ấn tượng tốn đẹp trong lòng chúng tôi. Bao nhiêu kiến thức, kinh nghiệm có được sau khóa tu sẽ thúc đẩy chúng tôi cố gắng tu và học nhiều hơn nữa. Những vị thầy, những người bạn, dù xuất gia hay tại gia, mà chúng tôi có dịp hàn huyên trao đổi đều là thiện hữu tri thức trong cuộc đời. Chúng tôi hiểu tình hình Phật Giáo tại Nam Cali nhiều hơn. Thật vui mừng khi chúng tôi có cơ hội gặp gỡ và làm việc với chư vị tôn đức lần đầu biết tên và biết mặt.

Xin ghi nhận nơi đây lời tri ân sâu sắc đến Ban tổ chức, chư tôn đức Tăng Ni và Phật tử. Đặc biệt cảm ơn gia đình cô Quảng Duyên, Quảng Xuân, người giới thiệu và khích lệ tôi tham dự khóa tu. Chúng ta đã nỗ lực hết sức cho sứ mệnh học đạo, tu đạo và truyền đạo. Dĩ nhiên thành công ta đã có và chưa thành tựu ta cũng đang có. Chưa thành tựa không phải vì hoàn cảnh mà bởi sự cố gắng của chúng ta chưa đạt mức cao nhất. Thành công hay chưa thành tựu cũng đều là bài học cho chúng ta, cho con cháu chúng ta.

Sau khi hỏi ý kiến của một số vị đã tham sự khóa tu lần thứ nhất, thứ hai, chúng tôi được biết khóa tu lần thứ ba rất thành công so với các lần trước. Hy vọng lần thứ 4, khóa tu học sẽ thành công hơn nữa, sau khi Ban tổ chức lắng nghe và rút kinh nghiệm.

Một câu nói của một vị Thượng tọa khiến tôi hy vọng cho Phật giáo Hoa Kỳ: Tăng Ni Phật tử hãy ngồi lại với nhau, không phân biệt Giáo hội, truyền thống, pháp môn.

Tôi sẽ tham dự khóa tu tiếp theo vào năm tới, nếu tôi còn sống và còn ở Hoa Kỳ.

 

Viết tại chùa Bảo Quang, Orange County, California

Thích Chánh Trí

BT: Tất cả những thông tin hình ảnh về khóa tu này được đăng tải đầy đủ trên trang web www.hoavouu.com.

« Older Entries